Câu chuyện về giá trị của vi bằng do thừa phát lại lập

(Ngày đăng:17-06-2015 - Lượt xem: 2806)
Từ xưa, Nghị định ngày 02/11/1945 của Pháp liên quan đến địa vị pháp lý của thừa phát lại (điều thứ nhất) quy định rằng, các vi bằng mà thừa phát lại cung cấp chỉ có giá trị “chỉ dẫn đơn giản” nếu hành động hoặc không hành động theo một bản án.

Từ xưa, Nghị định ngày 02/11/1945 của Pháp liên quan đến địa vị pháp lý của thừa phát lại (điều thứ nhất) quy định rằng, các vi bằng mà thừa phát lại cung cấp chỉ có giá trị “chỉ dẫn đơn giản” nếu hành động hoặc không hành động theo một bản án.

 

Nhưng đạo luật ngày 22/9/2010 đã thay đổi điều đó bằng việc quy định rằng vi bằng của thừa phát lại có giá trị lớn. Các vi bằng “chính thức sẽ là bằng chứng hiển nhiên”.

 

Nhà lập pháp năm 1945 thận trọng hơn so với năm 2010. Một vi bằng được thiết lập theo yêu cầu của một bên. Thừa phát lại được trả tiền bởi bên yêu cầu này. Làm sao để tin được rằng điều này không ảnh hưởng gì đến các ghi nhận của thừa phát lại? Từ năm 2010, thừa phát lại là nhân chứng duy nhất được trả thù lao mà các vi bằng có giá trị thực tế.

Hơn nữa, vi bằng của thừa phát lại phải trả phí. Hiển nhiên với người nghèo không có khả năng để trả tiền cho thừa phát lại sẽ bị thiệt thòi so với những người có khả năng đó, giống như trong trường hợp được ví dụ, anh có được tài sản do mình đánh cắp với người có thể trả tiền cho thừa phát lại thì anh ta sẽ trở thành nạn nhân của vụ cướp.

 

Bên cạnh đó, cơ quan lập pháp năm 2010 quy định rằng vi bằng của thừa phát lại chỉ có giá trị chỉ dẫn đơn giản trong lĩnh vực hình sự. Chính vì vậy nhà lập pháp nhận ra sự mong manh của các vi bằng của thừa phát lại. Do đó, nó được chỉ ra không phù hợp, chắc chắn trong lĩnh vực hình sự, hậu quả của các vi bằng có thể kéo theo các hậu quả nghiêm trọng đến quyền tự do hoặc danh dự nhưng không có lý do để đưa ra một giá trị trong một lĩnh vực và phủ nhận giá trị trong lĩnh vực khác, trong cả hai lĩnh vực quyền con người trở thành trò chơi và trong hai lĩnh vực, vi bằng thì mong manh. Cũng có thể nhà lập pháp không muốn phá vỡ quy định chứng cứ hình sự, chứng cứ hình sự mà các thẩm phán phải thực hiện và có thể thực hiện theo “niềm tin nội tâm” của họ. Cung cấp cho vi bằng một giá trị “cho đến khi chứng minh được điều ngược lại” sẽ thay đổi pháp luật về bằng chứng hình sự.

Nhưng để quay trở lại giá trị của vi bằng trong lĩnh vực dân sự và theo kinh nghiệm cá nhân tôi, tôi đang bị thách thức bởi hai thừa phát lại. Một người đã nghe tôi kêu ca về những câu chuyện không mạch lạc (đáng lưu ý là bậc thầy Bernard, hội viên hội Tam Điển mà ai cũng biết và hai trong những người bạn của tôi đểu là hội viên, và người khác là bậc thầy Laissard de Briançon đã thấy tôi huơ cánh tay tàn tật để đe dọa và khiêu khích (ông không viết rằng cô ta là hội viên). Hai thừa phát lại là những kẻ nói dối. Tôi không có thời gian để giải thích cho “công lý” Pháp bởi tôi đã bị cướp đoạt bởi cô ta . Tôi không còn tâm trí để giải thích trước ông Tatoueix hoặc một trong những đồng nghiệp và hơn nữa tôi cũng không có tiền. Tôi dành cảm tình cho các độc giả của tôi một trong những quyết định buồn cười của Tòa Phúc thẩm Aix en Provence nơi mà đã kết án mẹ tôi số tiền 500.000 € tiền sửa chữa tài sản thuê 2.300 mỗi năm. Tôi nói là mỗi năm, tôi nói 500.000 € , nghĩa là 2.300 € mỗi năm, mỗi năm. Vì mẹ tôi đã chết, tôi là người thừa kế của con nợ thực hiện quyết định này, được đưa ra bởi các thẩm phán có bộ óc vĩ đại nhất. Giống như người khác đã nói “đừng nói với mẹ tôi rằng tôi là người cố vấn cho Tòa án phúc thẩm, bà sẽ tin rằng tôi làm nghề ma cô dắt gái”.

Luật Phạm Nghiêm lược dịch
Nguồn:denismerlin.blogspot.com